Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 30/11/2006

Nhỏ: dối trá, lớn: không tha hóa mới là chuyện lạ

Qua những kỳ thi – Sự dối trá?
Mục đích thi cử rõ ràng là để lựa chọn những người đủ tâm, đủ tài cho đất nước. Nhưng chúng ta không khỏi băn khoăn, trăn trở qua những kỳ thi khi nhiều kỳ thi bị biến tướng, không phản ánh thực chất của việc học hành và trình độ các thí sinh hiện tại, không phản ánh đúng thực chất của tình hình giáo dục hiện nay.
Hiện tượng quay cóp, gian lận trong thi cử, chợ luận văn, chợ phao… nói lên việc biến tướng mục đích và bản chất của việc thi cử hiện nay. Điều đó không chỉ diễn ra với lứa tuổi học sinh, mà còn với ngay cả những cán bộ đảng viên trung, cao cấp.
Gần đây nhất, việc gian lận thi hộ trong kỳ Cao học của hai vị cán bộ ở Tỉnh Quảng Bình là ông Lê Trá Khoái – Phó chánh Thanh tra Nhà nước tỉnh và Lương Hải Lưu – Giám đốc Chi nhánh Ngân hàng Đầu tư & PT huyện Tuyên Hóa. Vụ một phó giáo sư (ông Trịnh Xuân Dũng, Hiệu trưởng CĐ Du lịch Hà Nội) bị tước bỏ chức danh vì ăn cắp công trình của người khác là ví dụ điển hình cho muôn ngàn ví dụ khác đã được xã hội nói đến.
Kỳ thi tốt nghiệp phổ thông các cấp, con số đạt tốt nghiệp thường là từ 90% trở lên, thậm chí có những nơi đến 99,067% và trong số đó số lượng đỗ loại khá giỏi khá cao. Nhưng cũng chính những cô tú, cậu tú đỗ khá giỏi ấy bước sang kỳ thi đại học, một khối lượng khổng lồ những điểm 0 trong các bài thi đại học, một khối lượng không nhỏ những bài văn cười ra nước mắt, những bài lịch sử ngô nghê, không kiến thức… đã nói lên thực chất của những kỳ thi trước đó.
Bộ Giáo dục – Đào tạo công bố: Thống kê ngẫu nhiên khoảng 10 trường ĐH công bố điểm thi năm 2005 cho kết quả, gần 1.300 thí sinh được cộng điểm thưởng học sinh giỏi (HSG), nhưng bài thi 3 môn chỉ dưới điểm 15. Trong 3 năm 2003, 2004 và 2005 có 281 học sinh giỏi thi đại học bị điểm 0.
Ngay trong kỳ thi vừa qua, trên các phương tiện truyền thông, việc gian lận thi cử được phản ánh hầu như mọi nơi, mọi lúc, mọi thành phần. Từ những người tổ chức kỳ thi, từ nhà trường, giám thị đến những người tham dự kỳ thi. Từ những học sinh đến những phụ huynh… góp phần làm mất tính mục đích của kỳ thi đã diễn ra khá rộng rãi và trở nên phổ biến.
Một kết quả ảo của nền Giáo dục. Đó là một thực tế mà rất nhiều phương tiện truyền thông đã gióng lên nhiều hồi chuông báo động từ lâu nhưng tình hình không mấy có sự chuyển biến.
Với một kết quả ảo, ngành giáo dục đã mang lại cho xã hội những hậu quả rất lớn do căn bệnh thành tích của mình.
Căn bệnh thành tích – Sự dối trá với những hậu quả khôn lường của nó
Căn bệnh thành tích là gì? Đó là sự dối trá, lừa trên, dối dưới, không phản ánh đúng tình hình thực chất của sự việc.
Xã hội chúng ta cần gì ở nền giáo dục? Phải chăng là cần những tấm bằng không thực chất? ở đó chứng nhận cho những con người không có một trình độ cần thiết tương ứng với tấm bằng họ có.
Những cha mẹ học sinh nghĩ gì khi tổ chức ném bài thi, làm mất đi môi trường nghiêm túc trong thi cử? Họ chỉ để con cái họ được tấm bằng không thực?
Cái nguy hiểm hơn của việc đó là những bậc làm cha mẹ đó đã nêu một tấm gương cực xấu về sự coi thường kiến thức, kỷ cương phép nước cho con cái mình noi theo.
Nạn bằng giả đã quá lộng hành, nhưng còn có thể hạn chế bằng cách phát hiện. Nhưng nạn bằng thật, học giả là một căn bệnh trầm kha khó tìm thuốc chữa, hậu quả của nó không chỉ là một năm, một thế hệ, mà còn ảnh hưởng lâu dài đến một tương lai đất nước, tương lai dân tộc.
Thử phân tích một hiện tượng, không khó để nhìn thấy những hậu quả của nó:
Con tôi, một trẻ em lớp 1 một trường của Thủ đô, tôi thường xuyên dạy con là phải sống trung thực. Nhưng trớ trêu thay, khi nhận kết quả học tập cuối năm, tôi hỏi: Con gái bố học giỏi thật thế à, toàn điểm 9 và 10? Cháu vô tư nói: “Không bố ạ, điểm thi của con chỉ được 7 và 8 thôi, nhưng cô giáo bảo đó là điểm ở lớp, còn điểm ghi báo cáo nhà trường và sổ liên lạc phải ghi 9 và 10”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Dữ hiền, hiền dữ phải đâu là tính sẵn. Phần nhiều do giáo dục mà nên”. Điều nguy hại của bệnh thành tích trong Giáo dục là những thế hệ trẻ dần dần coi chuyện dối trá là bình thường. Trong khi tuổi niên thiếu là tuổi bước đầu được giáo dục để hình thành về nhân cách.
Trong hành trang vào đời của những đứa trẻ hiện nay, dối trá đã là một thứ hành trang đi theo chúng như là một hệ quả của nền giáo dục và thi cử. Những đứa trẻ đó sẽ là chủ nhân đất nước trong tương lai, vậy những ông chủ này sẽ là những người điều hành, làm chủ giang sơn này ra sao, khi mà trong đầu họ cái cần nhất là kiến thức, nhân cách thì họ quá thiếu, nhưng lại quá thừa những điều không cần thiết: Sự dối trá và thiếu nhân cách.
Nhỏ: dối trá – lớn: tha hóa là chuyện đương nhiên
Thật khó có thể kể ra hết những hậu quả của một nền giáo dục chạy theo thành tích mà bất chấp tất cả những hậu quả của nó. Khi con người không có đủ những kiến thức, khả năng để điều khiển cuộc sống, làm chủ xã hội như cần có, thì họ sẽ nảy sinh những mưu ma chước quỷ, những chuyện dối trá, lừa đảo lẫn nhau để tồn tại là chuyện không khó xảy ra.
Để có thể sống, họ tiếp tục đưa những bài học về sự không trung thực được tôi luyện qua hệ thống giáo dục ra thi thố. Và những vụ việc thiếu tình đồng loại, thậm chí mất tính người xảy ra ngày càng nhiều trong xã hội có nguyên nhân sâu xa của nó: Thiếu nhân cách. ?
Trong xã hôi Việt Nam hiện nay, sự tha hóa đang hàng ngày, hàng giờ diễn ra làm suy thoái nền đạo đức, văn hóa xã hội đã được dày công xây đắp từ bao đời.
Thử xem lại trong hàng vạn bản báo cáo thành tích ở mọi ngành, mọi cấp hằng năm, đã có được mấy lời báo cáo trung thực?. Ngay cả trong những diễn đàn lớn của đất nước, đã có được mấy tiếng nói từ lương tâm mình với sự trung thực cần thiết, đa số là tranh công, đổ lỗi… Đó là hậu quả của căn bệnh dối trá.
Cũng chính sự dối trá, thiếu nhân cách đã dẫn đến cho nhiều người, nhiều tầng lớp không muốn bỏ đi những cơ chế đặc quyền, đặc lợi, họ chỉ muốn sống bằng những cái không thuộc năng lực của mình, dù ai cũng biết rằng: đó là điều cần loại bỏ nếu muốn có một xã hội tốt đẹp. Khi con người không đủ khả năng đi lên bằng chính đôi chân vững chắc, bằng những kiến thức của mình, thì việc tạo nên và dung dưỡng một môi trường đầy rẫy sự thối nát để dung thân là điều rất dễ xảy ra.
Nhiều vụ án về suy đồi đạo đức xã hội liên tiếp xảy ra, mức độ ngày càng trầm trọng, hậu quả ngày càng lớn, can phạm càng ngày càng lộ ra những quan chức, thậm chí quan chức cấp cao ngày càng nhiều. Từ những vụ án như Lương Quốc Dũng hiếp dâm trẻ vị thành niên trước đây, đến những vụ án mua trinh trẻ vị thành niên, cưỡng hiếp học sinh ngay của những cán bộ trong ngành giáo dục Cao bằng. Những vụ án tham nhũng quy mô ngày càng lớn, tính chất ngày càng tinh vi, phức tạp, đã làm suy sụp không nhỏ lòng tin của con người với một xã hội được xây đắp trên một ý tưởng tốt đẹp. Vì sao điều đó dễ phát sinh như một bệnh dịch mà không thể dập tắt?
Mới đây, Ông Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm Văn phòng QH đã nói: “Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Không tham nhũng mới là lạ! Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống… Nói dối hằng ngày nên thành thói quen. Thói quen đó lặp lại nhiều lần thành “đạo đức”, mà cái “đạo đức” đó là rất mất đạo đức. Đấy là một cái nguy, nhưng tôi thấy ít người quan tâm, chỉ chăm chăm vào vụ tham nhũng này, vụ tham nhũng kia.
Những câu nói trên, chắc không còn gì cần phải bình luận nhiều về sự hiện thực xã hội, về sự nguy hiểm của căn bệnh dối trá. Để loại bỏ điều đó, cần nhất từ khâu giáo dục nhân cách cho con trẻ. “Vì lợi ích trăm năm phải trồng người”.
Dù đã quá muộn nhưng chúng ta cần đặt lại vấn đề một cách nghiêm túc với nền giáo dục nước nhà: Làm gì để sự nghiệp “trồng người” được phát triển đúng yêu cầu của đất nước đặt ra? Đã đến lúc không thể chần chừ được nữa.
H.Vinh

—————————————————————————-

TỪ CHUYỆN CHÔM CỦA CÔNG, ĐẾN GIÁO DỤC Ý THỨC CỘNG ĐỒNG

Chuyện nhỏ…
Vụ cắt trộm hơn 3,4 tấn thép trụ cầu Vĩnh Tuy của nhóm thanh thiếu niên mới đây được đưa tin trên các phương tiện thông tin đại chúng có vẻ như không mới, không gây nhiều dư luận. Đơn giản là vì những vụ trộm cắp tương tự như vậy cũng đã xảy ra khá nhiều và số tiền từ những vụ trộm đó không lớn.
Không chỉ ở riêng công trình giao thông mà rất nhiều công trình công cộng, kể cả các công trình trọng điểm Quốc gia về Điện lực, đường sắt… vẫn liên tục có những vụ trộm “nho nhỏ” như vậy. Mấy năm trước, đường dây 500 KV Bắc-Nam, một công trình quốc gia bị kẻ gian lấy ốc vít để bán sắt vụn. Hai cột điện cao thế 110 KV lưới điện lên Móng Cái bị mất 7 thanh giằng, cột điện bị xoắn rất nguy hiểm. Thủ phạm là 3 cậu nhóc: Cường, sinh 1989, học lớp 7; Khanh, sinh 1991, học lớp 5; Thành, sinh 1989, lớp 7. Rạng sáng 7/5/2005, Công an huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Tây, bắt quả Nguyễn Văn Siêu (1971) đang tháo trộm thanh giằng dầm cầu Đồng Vai (km 30+819 đường Hồ Chí Minh). Thời gian qua, trên các tuyến quốc lộ, nạn rải đinh nhằm “đánh bẫy” người tham gia giao thông rộ lên từ Bắc đến Nam, những kẻ kiếm tiền vô nhân tính đã đang tâm là những việc tàn nhẫn mà không cần biết hậu quả của nó. Rồi nạn trộm cắp thiết bị an toàn giao thông, theo thống kê của Hạt quản lý đường bộ II – đơn vị chịu trách nhiệm quản lý tuyến đường Pháp Vân – Cầu Giẽ, thời gian gần đây, riêng địa bàn huyện Thường Tín đã xảy ra 33 vụ trộm cắp thiết bị ATGT. Gần đây nhất, tại KM202+300 chạy qua địa phận xã Văn Tự, kẻ xấu cắt trộm 1.080 m dây thép gai. Tại Km 204+314 thuộc địa phận xã Minh Cường bị mất 336 m dây thép gai; tại Km 197+570 địa phận xã Thắng Lợi kẻ gian lấy đi 5 đệm U (có đai sắt)… tổng cộng ở địa bàn huyện Thường Tín, kẻ gian đã lấy đi 13.753 m dây thép gai, 30 cột bê tông xi măng, 32 đệm U, cột tôn sóng, 22 ống nước, đai thép. Cầu Bính (Hải Phòng) mất hơn 1.000 ê-cu ngay sau ngày cắt băng khánh thành. Trước đó không lâu, trên một đoạn đường mới khánh thành, bao nắp cống bị lật, đập nát, cũng để… lấy sắt vụn. Cầu Chương Dương Hà Nội bị kẻ gian treo mình dưới gầm, tháo đến hơn 70 thanh giằng, bán sắt vụn…
…mà không nhỏ.
Quả là những vụ trộm “nhỏ”, vì những thứ bọn trộm cắp thu được chẳng đáng là bao, nhưng hậu quả của việc đó quả là không nhỏ chút nào. Ai cũng biết, cốt thép trong bê tông là thành phần chính để chịu lực khi cấu kiện làm việc. Việc cắt những cốt thép trong trụ cầu là hành động phá hoại lớn, nhất là ở những công trình huyết mạch quan trọng của đất nước. Điều gì sẽ xảy ra, nếu những công trình đó hư hỏng sụp đổ, khi đang sử dụng với hàng loạt người đang tham gia giao thông trên đó nếu sự việc trộm cắp trên không được phát hiện và khắc phục kịp thời? Thật là một điều không ai dám tưởng tượng.
Vì những món lợi hết sức nhỏ nhoi, nhưng khi tháo những bu lông, ốc vít, những thanh giằng chịu lực, hệ thống đường dây điện có thể sụp đổ, những cây cầu bị suy yếu nghiêm trọng, có thể gây sập. Việc rải đinh trên đường cao tốc, có thể họ được lợi một vài chục ngàn đồng của người điều khiển phương tiện khi dính phải. Nhưng khi phương tiện đang tham gia giao thông với tốc độ lớn, thì tính mạng con người bị đe doạ nghiêm trọng. Đơn giản hơn, những tấm nắp hố ga, những chiếc nắp cống, những thiết bị an toàn giao thông bị lấy đi không được sử dụng đúng mục đích của nó, trị giá không lớn khi bị biến thành sắt, gang vụn nhưng hậu quả của những việc làm trên đến đâu cho xã hội khi vì thiếu những thiết bị đó mà tai nạn xảy ra?
Chưa nói đến những hậu quả sau này nếu những hành động đó không được khắc phục triệt để, mà ngay cả khi đã bị phát hiện, việc khắc phục những hành động trộm cắp đó cũng không dễ dàng: Những trụ cầu Vĩnh Tuy bị cắt cụt thép phải đập bỏ các đầu trụ bằng bêtông cường độ cao để hàn nối lại, việc hàn nối cũng không đơn giản vì nguyên tắc không thể cho phép hàn cùng trên một tiết diện khi bị cắt cụt bằng chằn chặn. Như vậy ngoài hàng chục triệu đồng để khắc phục, chất lượng công trình ít nhiều bị ảnh hưởng, tiến độ thi công bị chậm lại… mà chậm một ngày đưa vào sử dụng với những công trình huyết mạch, là một sự lãng phí tiền bạc và nhiều thứ khác đi theo.
Cái chính vẫn là ý thức trách nhiệm với cộng đồng
Việc trộm cắp là chuyện muôn thuở, thời nào cũng có, xã hội nào cũng khó loại trừ. Tuy nhiên thái độ xã hội, thái độ của mỗi người như thế nào mới là việc cần bàn. Khi nói về những chuyện trộm cắp trên, nhiều người tỏ ra ái ngại cho những hành động thiếu nhân tính, thiếu suy nghĩ, lo lắng cho những công trình luôn phải đối mặt với nạn trộm cắp, phá hoại rất dễ gây những hậu quả rất lớn cho xã hội. Nhưng cũng không ít người tỏ ra bàng quan trước những hiện tượng đó. Thậm chí có người còn chép miệng: Nhằm nhò gì chuyện ba thằng ranh con lấy mấy thanh thép bán sắt vụn lấy tiền chơi game, hoặc mấy đứa trẻ vặn bu lông cầu đổi kẹo, có những vụ trộm cắp, tham nhũng còn lớn gấp rất nhiều lần như thế(!) hoặc: chúng nó khó khăn quá, đói quá mới làm liều như thế(!)
Một thái độ và nhận thức rất dễ trở thành “bình thường” với các hiện tượng trộm cắp của công bất chấp hậu quả, chỉ vì những cái lợi nhỏ nhoi ích kỷ cho riêng mình là điều đáng báo động. Tìm hiểu những vụ việc trộm cắp gây hoặc có thể gây hậu quả nghiêm trọng, chúng ta thấy một điều đáng sợ hơn, đó là ý thức trách nhiệm với cộng đồng của những người này hầu như không có. Họ chỉ cần biết những mối lợi nho nhỏ về mình mà bất chấp tất cả, không cần biết hoặc tìm hiểu rằng hành động của mình sẽ gây cho cộng đồng những hậu quả như thế nào.
Không chỉ là những kẻ đã đang tâm trộm cắp, phá hoại những tài sản công cộng, mà những hành động coi thường kỷ luật, ý thức cộng đồng, được thể hiện bằng luật pháp, bằng những ước lệ, truyền thống tốt đẹp của dân tộc cũng là điều không thể thờ ơ. Việc vi phạm pháp luật khi tham gia giao thông, việc không thực hiện những nếp sống văn minh nơi công cộng, nơi dân cư, không giúp đỡ người khi hoạn nạn… Rất hiếm những cảnh nhường chỗ cho người già cả, phụ nữ có con nhỏ trên xe buýt hay đấu tranh triệt để chống nạn trộm cắp của công hoặc của cá nhân, mặc kệ nạn nhân mà không cần can thiệp. Những hành vi đó đều là những vấn đề đó có liên quan với chính những nét văn hoá của mỗi người trong việc nhận thức về ý thức cộng đồng của họ.
 Hiện nay, hiện tượng đó không chỉ là một con người riêng lẻ, mà nhiều khi còn là cả một tập thể, một cơ quan nhà nước hẳn hoi cũng thiếu đi những điều đó. Nhiều lần đi trên những đoạn đường thi công dở dang, chúng tôi đã chứng kiến nhiều tai nạn do việc đơn vị thi công làm xong 1/2 con đường, phần còn lại giữa đường cũ và đường mới là một con chạch như một cái bẫy. Một nhà máy hằng ngày phun bụi khói vào khu dân cư, người dân bị ô nhiễm nặng nhưng không ai chú ý, đó là những hành động coi nhẹ ý thức cộng đồng.
Một xã hội được tạo thành bởi những cá thể, những cá thể đó có ý thức chung cùng xây dựng thì tạo thành một xã hội tốt và ngược lại. Với lịch sử đất nước Việt Nam có hàng ngàn năm văn hiến, biết bao nhiêu truyền thống tốt đẹp được vun đắp, được đào luyện thành lẽ sống, thành những nếp văn hoá riêng có của người Việt Nam. Hiện tượng thờ ơ, quay lưng và phản bội lại những lợi ích chung của cộng đồng là điều không thể chấp nhận được. Từ xa xưa, những lời huấn dạy của cha ông: Giấy rách phải giữ lấy lề. Đói cho sạch, rách cho thơm… và những hành động bị lên án: Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại… nhằm giáo dục con người phải có ý thức cộng đồng trong mọi mặt cuộc sống.
Ý thức cộng đồng được hình thành và vun đắp qua quá trình sống, được giáo dục và củng cố trong môi trường gia đình và xã hội. Một đứa trẻ sẽ trở nên ngoan ngoãn, biết xử sự có văn hoá với mọi người, biết nhường nhịn và chia sẻ, lo âu cho người khác khi được giáo dục chu đáo. Khi lớn lên, những ý thức đó được phát triển bởi xã hội và trở thành nếp sống văn hoá của nó. Ngược lại, những đứa trẻ chỉ biết đến những nhu cầu của mình, mọi người chỉ có phục vụ nó, đứa trẻ đó rất dễ trở nên hư hỏng, ích kỷ thậm chí ngay cả với những người thân yêu nhất của nó là cha mẹ, anh chị em…sẽ là người sống không có ý thức cộng đồng. Rất nhiều những vụ trộm tài sản công cộng, những vụ việc vi phạm các qui định, những tập tục tốt đẹp có thủ phạm là các trẻ nhỏ. Thậm chí những vụ án mạng, những vụ trộm cắp động trời tài sản công dân và tài sản nhà nước được thực hiện bởi những băng “trộm nhí”.
Những vấn đề nêu trên buộc chúng ta liên tưởng đến một yêu cầu đặt ra không nhỏ: Giáo dục ý thức cộng đồng cho công dân, mà trước hết là lớp trẻ. Nền giáo dục nước nhà đã trải qua nhiều cuộc cải cách, môn giáo dục công dân đã được đưa vào trường học từ khá lâu. Thế nhưng điều không thể phủ nhận là hiện tượng xem nhẹ và thiếu ý thức cộng đồng ngày càng xuất hiện nhiều, phải chăng đây là một nghịch lý? Tất nhiên, việc giáo dục một con người không thể chỉ “khoán trắng” cho nhà trường, cạnh đó còn môi trường gia đình và xã hội.
Gia đình là nơi sinh ra và nuôi dưỡng con người từ thể xác đến tâm hồn từ trong trứng nước. Có những gia đình chiều chuộng con vô lý làm nảy sinh tính ích kỷ, có những gia đình mải mê công việc không có biện pháp giáo dục quản lý đúng đắn đã để nảy sinh những hiện tượng đó, nhưng không hiếm những gia đình ngay cả trong cách sống và giáo dục đã là một môi trường cho ý thức cộng đồng không có điều kiện phát triển. Gia đình Việt Nam hiện nay nhiều thế hệ đã trải qua dưới thể chế Xã hội Chủ nghĩa, những ông bố bà mẹ hiện nay cũng là những học sinh, những đứa trẻ ngày trước, suy cho cùng, vẫn là vấn đề giáo dục ý thức cộng đồng cho công dân. Phải chăng, phương pháp dạy dỗ ý thức cộng đồng của nên giáo dục nước nhà chưa đạt yêu cầu của sự phát triển xã hội? những vấn đề bất cập trong dạy dỗ và hành xử chưa thể trở thành những điều khắc ghi trong ý thức của mỗi người.
Đừng để chuyện “không bình thường” thành chuyện “bình thường”.
Môi trường gia đình và xã hội, cách hành xử của những người lớn là những tấm gương lớn cho lớp trẻ noi theo hơn bất cứ một bài giảng nào. Thật đáng tiếc đã có quá nhiều tấm gương làm cho hình ảnh người lớn, trong tâm trí trẻ thơ bị xấu đi nghiêm trọng, trở thành những tấm gương mù cho lớp trẻ noi theo. Trong xã hội hiện nay, khi mà tệ nạn tham nhũng, ăn cắp của công là một quốc nạn, việc giáo dục ý thức cộng đồng cho công dân càng khó khăn bội phần. Không thể dạy dỗ trẻ em trong sạch, khi chính mình là người ăn cắp của công. Khó có thể giáo dục các em có cuộc sống lành mạnh, khi chính người lớn làm nhiều điều đi lại những truyền thống tốt đẹp. Tính trung thực, tự giác, lòng tự trọng của mỗi con người là điều hết sức cần thiết và đáng quí cho ý thức cộng đồng phát triển.
Một bài báo nào đó đã nêu ra một nghịch lý như sau cần suy nghĩ: Một cô gái điếm bán thân nuôi miệng, lao vào con đường nhục nhằn vất vả này, suy cho cùng thì hành động , tội lỗi của họ thì họ là người hứng chịu hậu quả nhiều nhất. Nhưng họ còn biết xấu hổ khi bị bắt, bị chụp ảnh, ghi hình họ còn lấy tay che mặt. Vậy mà những ông quan tham nhũng, làm hại đến hàng chục, hàng trăm thậm chí hàng ngàn tỷ đồng của nhà nước, của nhân dân, vẫn cứ nhơn nhơn, khệnh khạng đi lại, nói năng như thời vàng son của mình trước toà án, bệnh liệt kháng về sự xấu hổ và lòng tự trọng đã phát triển đến mức đó, thì việc giáo dục cho lớp trẻ là điều không dễ dàng.
Không có ý thức cộng đồng, đó là điều không bình thường trong một xã hội văn minh có truyền thống văn hiến qua hàng ngàn năm đúc kết. Đừng để điều không bình thường đó trở thành “bình thường” trong xã hội chúng ta.
H.Vinh

( Bài đăng trên Tạp chí Hà Nội ngàn năm – 2006)

 


Responses

  1. Để có được những bí quyết làm giàu

    Những cách làm giàu của những người tự mình trở thành triệu phú giống nhau một cách đáng kinh ngạc. Người thì giàu lên bằng buôn bán; người thì do kinh doanh đất đai; lại có người giàu lên nhờ kinh doanh INTERNET nhưng hầu như tất cả đều sử dụng cùng một kế hoạch để xây đắp giang sơn của họ.

    Một số nhà triệu phú tự lập nghiệp ngày nay do đã sớm tìm ra kế hoạch làm giàu và đã trở thành triệu phú một cách nhanh chóng. Một số khác phải kéo dài hơn, chỉ tìm ra kế hoạch làm giàu sau bao cố gắng và sai lầm liên tiếp.

    Nhưng nếu bạn làm như tôi đã làm và nghiên cứu những tài liệu trong thư viện VIP của GSO – MEDIA thì bạn sẽ phát hiện ra những điều kỳ lạ. Bạn sẽ thấy những bí quyết thành công của bạn.

    Hãy áp dụng chúng, có thể bạn sẽ trở thành triệu phú trong tương lai.

    Bạn muốn tham gia VIP ?

    Bạn cần sự giúp đỡ
    Hay lien he voi chung toi: hienkhanh ma so 189089
    hoac dang ky theo link sau: http://www.gso-media.com/home/register.asp?refID=189098
    hoac lien he mail yahoo: tran_phuong2310@yahoo.com


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Chuyên mục

%d bloggers like this: